Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

TƯƠNG LAI LÀ DO CHÚNG TA QUYẾT ĐỊNH
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
524 Số bài - 36%
429 Số bài - 29%
311 Số bài - 21%
116 Số bài - 8%
27 Số bài - 2%
24 Số bài - 2%
12 Số bài - 1%
11 Số bài - 1%
10 Số bài - 1%
8 Số bài - 1%


Admin nhắn với tất cả: xi lỗi trong thời gian qua do bạn công tác nên admin vắng nhà bây giờ admin đã trở lại sẽ làm cho diễn đàn tươi mới hơn              mr_soc nhắn với ydp10: co ai la dan ydp tp hcm ko.cung lam wen giup do mhau trong hok tap nha                 
Bạn phải đăng nhập để gửi Thông điệp
Tài khoản:Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập:
:: Quên mật khẩu
Gửi đến :
Emoticon
Lời nhắn :

|
Bookmarks

tâm sự của người bị đau mắt suốt 4 năm

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon Oct 25, 2010 11:53 pm
không có việc gì khó, chỉ tại không biết làm
avatar
hieu126
menber

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
524%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 524
» Points : 1579
» Reputation : 9
» Join date : 15/10/2010
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: tâm sự của người bị đau mắt suốt 4 năm


Chào các bạn, hôm nay mình muốn có đôi dòng tâm sự về bệnh tình của mình suốt 2 năm qua. và bây giờ mình cảm thấy thật trống rỗng và dường như hi vọng trong mình đã bị ăn mòn.Cách đây 4 năm, khi thi đại học xong, mình bị đau mắt bên phải. Lúc đó mình vào Huế đi khám BS tư, bảo là viêm kết mạc chấm, kê thuốc và mình thấy khỏi. Khoảng 4 tháng sau, ở mắt đó lại đau và mình lên bệnh viện xẻ mụt chắp lẹo. Kể từ đó mình hay vị viêm kết mac mắt. BS ở bệnh viện TƯ Huế có cho mình nhỏ thuốc, nhưng mình vẫn thấy đau. Sau đó mình chuyển qua BV Y Dược huế, thì họ bảo do mình nhỏ thuốc nên bị viêm kết mạc biểu mô. Lại kê đơn cho mình.
Mình vừa học vừa phải lên bệnh Viện để khám. Mình luôn hi vọng mắt mình sẽ lành, và mình tin tưởng vào điều đó.
Nhưng học xong năm 2, mắt mình vẫn thấy đau, buổi sáng ngủ dậy mình cứ phấp phỏng lo âu không biết hôm nay mắt mình có đỏ lên không.
Hè năm đó, gia đình mình quyết định cho mình ra BV TƯ mắt Hà Nội để khám, mình đi 3 lần, họ chẩn đoán là viêm - loét giác mạc do vi rút, có cho mình rất nhiều thuốc. Vì mình ở xa nên đăng kí khám ngoại trú. Cứ 10 ngày ra tái khám 1 lần. Mình về nhà nhỏ thuốc, nhưng có lẽ nhiều thuôc quá, mắt mình sưng đau lên không mở ra được, chắc là do dị ứng thuốc, nhưng không biết dị ứng thuốc nào. Mình lại vào Huế học năm 3, và bắt đầu chữa bệnh ở BS tư ( trở lại BS lúc đầu mình khám). Thật sự thì mỗi lần khám và mua thuốc khá tốn kém ( mỗi lần khoảng 500 ngàn đồng ). Nhưng mình đã rất vui vì mắt mình đã thuyên giảm đi nhiều. Nhưng cứ khoảng 1 tháng sau đó mắt mình lại tái phát lại, cứ khám, cứ nhỏ thuốc, cứ lành, cứ tái phát, cứ khám, cứ nhỏ thuốc.... đến bây giờ.
Mình vẫn luôn cố gắng vừa học vừa chữa bệnh. Nhưng trong mình luôn sợ hãi, không biết hôm nay mắt mình bình thường, sáng mai thức dậy nó có sưng huyết lên không, mình lo cứ như thế này mắt mình sẽ mù mất. Có khi nào lây qua mắt thứ hai không.
Nhiều khi mình nghĩ, tại sao mình lại bi như thế này, mình đã rất cố gắng rồi mà. Mình đã luôn hi vọng.
Nhìn những người bạn khác say sưa với cuộc sống với ánh mắt sáng trong, mình cứ ao ước.
Suốt quãng thời gian đó, mình sống trong phập phòng, lo sợ. Nhưng mình cố giấu đi tất cả, bạn bè trong lớp mình cũng không biết mình bị đau mắt, họ chỉ biết mình hay nghĩ học, họ nghĩ chắc mình ham chơi, nhác học.
BS bảo là mình bị virut nên rất khó chữa, có lần đến khám mình đã òa lên khóc. Nhiều lúc mình tuyệt vọng ghê gớm.
Bệnh tật mà, mình tự nhủ phải cố gắng lên.
Nhưng khi mọi thứ cứ quay vòng lại, hi vọng rồi thất vọng và lại hi vọng.
Có những buổi tối 1 mình trong căn phòng trọ, mình thử tắt điện và mò mẫm xung quanh, nếu mình bị mù thì sao???
Tại sao không có lối thoát, mình có phần chán nãn. Ba me mình luôn lo lắng và điện vào hỏi mình.
Mình lặng lẽ giấu mọi người, bề ngoài mình luôn vui tươi, nhưng đến khi ở 1 mình, mình thấy buồn nhiều lắm.
Mình tự tiết kiệm và làm thêm để chữa bệnh, vì suốt quãng thời gian trước kia, ba me mình hi sinh cho mình tất cả rồi, bây giờ mình phải tự cứu lấy mình thôi.
Mình vẫn đến khám, và mua thuốc.
Ra tết vừa rồi mình đi thực tập ở Quãng Trị, hôm ra mắt toàn trường, mình lại đau mắt, mình thấy mệt mỏi, đến bao giờ đây, mình sẽ cố gắng, mình sẽ chịu đựng được, dù có đau đớn đến mức nào.
Nhưng mình xin, ai đó, nói cho mình, là mắt mình sẽ lành, đừng để mình hi vọng rồi lại thất vọng mãi như vậy.
Ra Quãng Trị, mình không thể vào Huế lại được vì mới bắt đầu những ngày thực tập. Mình lục những đơn thuốc, và mình thấy mỗi lần nhỏ viên sterdex, thì sáng hôm sau mắt mình lại bình thường. Nhưng mỗi lần nhỏ mình thấy rất đau.
Vậy là mình tự ý mua thuốc và nhỏ. 1 viên nhộng sterdex mình nhỏ 1 lần 1 ngày vào buổi tối 1 lượng nhỏ, và mình chỉ nhỏ 2 ngày thôi, sau đó không dùng nữa.
Khoảng 10 ngày sau măt mình lại đỏ lên, mình lại nhỏ viên thuốc mới.
Mình đã hoàn thành tốt đợt thực tập, trong lo âu, trong cố gắng...
Bây giờ mình đã hoàn thành xong việc học tại trường ĐH, mình ngồi viết những dòng này khi sáng nay thức dậy mình lại thấy mắt mình đỏ lên.
Giờ đây, mình không biết phải làm thế nào???


«Ðề Tài Trước|Ðề Tài Kế»


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mớiChuyên Mục Ðang Bị Khóa Ðã bị đóng lại
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create a blog